Contact: 08-39101-250

    English (United Kingdom) Tiếng Việt (Vietnamese)

  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show
  • VTEM Image Show

Vượt qua không đếm bao nhiêu là dốc trên Quốc lộ 32thuộc tỉnh Yên Bái, xe rì rì bò lên đỉnh đèo Khau Phạ (người Mông gọi đây là đỉnh Sừng Trời ở độ cao hơn 1500 mét thuộc dãy Hoàng Liên Sơn) mây phủ la đà, tôi đến thị trấn Mù Cang Chải nằm giữa bốn bề là núi..

hác với 10 năm trước, đến Mù Cang Chải, những bạn gái Mông 17 tuổi có 2 con là phổ biến, chuyện con gái con trai người dân tộc ở Mù Cang Chải lấy chống, lấy vợ sớm ở đây đã dần khép lại.. “Không muốn lấy chồng sớm, muốn học lên cao!” nhiều bạn gái ở đây đã nói chắc nịch với tôi như vậy. Đêm ở Trường Dân Tộc Nội Trú Mù Cang Chải cúp điện, vậy mà những lớp học vẫn sáng lung linh, học trò vẫn cần mẫn tự giác trong giờ tự học với những ngọn nến đã chuẩn bị sẵn. Ngoài 600 bạn được tuyển chọn vào trường dân tộc nội trú (DTNT) nhà nước nuôi, còn rất nhiều căn lều được dân tự dựng quanh trường PTTH Mù Cang Chải, đó là nơi hàng trăm người bạn vượt đèo, xuống núi vài chục cây số để được đến trường, ở những căn lều ấy đêm đêm ánh đèn học bài vẫn sáng.

CÔ BẠN SU SU

Tôi gọi Lìm Thị Nhung, lớp 9C Trường DTNT là Su Su bởi ngay từ bé khi học cấp 1, Nhung đã thường phải hái những quả su su ở nhà trồng ra chợ bán tìm vài ngàn để dành dụm mua từng cây bút hay quyển vở. Năm 7 tuổi bố đột ngột qua đời vì bệnh cảm, mẹ và Su sống một mình, người đàn ông trụ cột không còn, ngôi nhà có lúc lung lay trong gió bão. Một mình mẹ vất vả chăm lo đồng ruộng. Su không thể nào quên những lần mẹ ốm, trong nhà không còn hạt gạo nào, hai mẹ con phải đi đào từng củ mài, củ sắn ăn thay cơm. Khổ là vậy, nhưng mẹ chưa bao giờ bảo Nhung nghỉ học. Ngày được tuyển vào trường nội trú, Su không nỡ xa nhà, xa mẹ, mẹ lại động viên Su cố gắng đi học thành tài. Mỗi ngày xa nhà, nỗi nhớ mẹ đã trở thành động lực để Su học tốt. Phần thưởng giải khuyến khích kể chuyện Bác Hồ và giải 3 môn Văn cấp Huyện là phần thưởng Su dành cho Mẹ. Su mong học thật mau để có được việc làm nuôi bản thân và trở về bên mẹ, bù cho mẹ những ngày khó khăn.

MẸ, những củ mài ngày đói, những quyển vở được đổi từ những trái su ngày thơ bé đã đi vào trang viết cuộc đời cùa Su – cô bạn dân tộc Thái Lìm Thị Nhung.

VÀ "TỦA CẬN"…

Khác với căn nhà nhỏ ở Bản Thái,Thị Tứ Khao Mang của Nhung, ngôi nhà lá của Khàng A Tủa, lớp 9B trường DTNT (học sinh giỏi môn Vật Lý cấp Huyện) ở bản Thào Chua Chải, xã Chế Cu Nha – nơi có nhiều ruộng bậc thang đẹp chạy từ trên núi xuống sườn đồi. Nhung và Tủa là hai trong 20 gương mặt học giỏi vượt khó vừa được nhận học bổng Đèn Đom Đóm. Nhà Tủa cũng nghèo lại đến 5 anh em, nên ngoài nương ruộng bố mẹ Tủa phải đi làm thuê thêm mới có thể nuôi ăn cho cả nhà. Nhìn đôi mắt hay nheo nheo chớp chớp của Tủa, tôi biết bạn vẫn chưa quen đeo đôi mắt kính cận mà cô giáo mua cho.. Ngoài giờ học khi các bạn trai đá banh, chơi cầu  hay đi bắt cá ngoài suối, Tủa vẫn cặm cụi xem sách đọc thêm hay học bài. Khó mà biết được cậu học trò ít nói này nghĩ gì ngoài sách vở, nhưng nếu trò chuyện với cô giáo, bạn sẽ biết được nhiều chuyện rất dễ thương ở người bạn trai này. Cô Hảo kể: “Tiền học bổng, tiền thưởng các cuộc thi, tiền trường cấp tiêu vặt mỗi tháng 30.000đồng…tất tất Tủa để dành. Khi về nhà, lúc Tủa nhờ cô mua phân, mua thuốc  sâu cho bố làm nương. Lúc thấy quần áo em rách lại đưa em đi mua quần áo”. Tủa tâm sự:” Sẽ ráng học để sau này làm thầy giáo về với bản làng, chỉ sợ mỗi cái nhà không có điều kiện để học tiếp lên cao thôi.”

 

Khàng A Tủa - Học sinh lớp 9B

Đến Mù Cang Chải bạn sẽ thấy hàng ngàn đóm sáng trong đêm, từ những ngọn đèn dầu ở những ngôi nhà trên sườn núi, những đóm nến lung linh trong giờ tự học ở trường nội trú, đến những đóm sáng ở những căn lều trọ học quanh thị trấn…Những đóm sáng ấy đang làm đẹp lung linh thị trấn mù sương Huyện nghèo Mù Cang Chải của tỉnh Yên Bái.